Quên Lãng
Ngọc Thạch Người đi buốt lạnh gió heo may Thu sang sương lạnh thấm vai gầy Trăng ngã hồ sâu, trăng rét mướt Em mắt lệ thu chứa chan đầy. Gió lạnh đêm buồn hiu hắt mưa Lá rơi từng chiếc dưới song thưa Hồn côi chếnh choáng men ngây ngất Gom nhặt thơ rơi, […]





Bình luận
Cuộn đến đây để tải thảo luận.