Đọc Sách Các Vua I trong kinh thánh đoạn 3 câu 16-28 (1 Kings 3:16-28) tường thuật chuyện vua Solomon – một trong những vị vua Do Thái thông minh nhất – xử một vụ án rất ly kỳ. Và câu chuyện vua Solomon xử án đã để lại trong tâm tưởng người đọc nhiều suy gẫm sâu sắc về tầm nhìn của một vị vua có tài, có đức khiến hậu thế nhớ mãi.

Chuyện kể lại như vầy. Một ngày nọ hai người đàn bà đến gặp Vua Solomon và một người tâu với vua: Thưa đức vua, tôi và chị này cùng sống trong một ngôi nhà. Cách đây không lâu, tôi sinh con trai trước chị ấy ba hôm. Trong nhà chỉ có bốn người chúng tôi. Một tối khi tất cả đang say giấc chị ta lăn và đè chết con trai mình trong khi mẹ con tôi đang ngủ. Sau đó chị ta đã bế con trai tôi khỏi giường rồi đánh tráo đứa con đã chết của chị ấy cho tôi. Sáng tôi cho con bú nhưng thấy đứa trẻ đã chết. Đem con ra ánh sáng tôi mới biết đó không phải là con mình. Thế là chị ta liền cãi bảo là đứa bé còn sống là con chị. Người mẹ ruột nghe thế vội la lớn: Đứa trẻ đã chết mới là con chị, con tôi vẫn còn sống. Sau đó họ cãi vã trước mặt Vua Solomon một hồi. Cuối cùng nhà vua nói: Cả hai đều bảo đứa trẻ này là con mình, vậy hãy mang lại cho ta một thanh gươm. Rồi Vua Solomon nói: Chặt đôi đứa trẻ này, mỗi người đàn bà nhận một nửa. Người mẹ ruột nghe thế liền sụp xuống: Thưa đức vua, đừng giết con trai tôi, tôi yêu nó lắm, xin trao đứa bé cho chị kia, hãy tha cho nó được sống. Còn người đàn bà đè con mình chết lại nói: Xin hãy chặt đứa trẻ ra làm đôi, như thế cả hai chúng tôi đều không có được đứa bé. Vua Solomon nghe thế bèn nói: Không cần giết đứa trẻ nữa. Rồi nhà vua trỏ vào người mẹ ruột, nói: Chị này mới là mẹ đẻ. Hãy trao đứa trẻ cho chị ấy. Toàn dân Do Thái nghe tin vua xử công minh trầm trồ tán thưởng và tin rằng Thiên Chúa đã ban cho nhà vua một trí thông minh tuyệt vời.

Vâng. Đó là câu chuyện đáng để chúng ta học tập suy gẫm bởi càng ngẫm càng thấy kho tàng giá trị nhân bản của chân lý. Tình mẹ luôn là thế, bao la như Biển Thái Bình và thẳm sâu đến tận cùng. Trái tim người mẹ sẽ làm tất cả những gì có thể nhằm mang lại điều tốt đẹp nhất cho những đứa con của bà. Chín tháng cưu mang chứ đâu ít. Trái tim mỗi đứa trẻ đã từng đập nhiều tháng liền trong bụng mẹ. Vì thế, hơn ai hết, sự bình an của mỗi đứa con là ưu tư lớn nhất của trái tim người mẹ.

Đứa trẻ lớn lên, cuộc sống trải rộng những cột mốc phải chu toàn. Chim đủ lông cánh sẽ rời tổ. Những đứa trẻ được mẹ yêu thương chăm bẵm từ thời tiểu học. Rồi em lớn lên. Những đổi thay của cơ thể. Em học xong trung học. Rồi em cao lớn hơn, khỏe mạnh hơn, thậm chí em biết nhiều thứ ngoài xã hội hơn mẹ, em rành rẽ về những thứ máy móc cá nhân nhưng trong ánh mắt mẹ em vẫn ngây thơ non nớt. Khi em vào đời, em có người yêu, nhiều em vào đại học. Chọn lựa những hướng đi. Có em là y tá. Có em là giáo viên. Có em là kỹ sư. Có em ở nhà làm vườn. Có em đi buôn. Và rồi có nhiều em đi lính…

Bất luận các em làm gì, đi đâu, giữa trái tim người mẹ và các em luôn hiện diện một di sản thiêng liêng bất tử. Cuống rún vật lý có thể bị cắt, nhưng cuống rún tình mẫu tử giữa mẹ và em mãi mãi vĩnh cửu trường tồn. Nó là sợi dây diều vô hình. Một thứ thần giao cách cảm rất đỗi thiêng liêng sâu lắng. Để rồi em đi xa đến đâu, chân trời góc bể, trái tim người mẹ luôn canh cánh, luôn đau đáu những yêu thương vô bờ. Câu chuyện người đàn bà trong kinh thánh vừa kể là một ví dụ kinh điển nhất. Người mẹ thà hi sinh, thà chấp nhận phần thua thiệt, thà rứt ruột đau đớn xa con chứ không nỡ nhìn con chết. Vâng. Đó là trái tim người mẹ. Đó là khối kim cương trong suốt lấp lánh những tia yêu thương nồng nàn cao đẹp nhất.

Nguyên mẫu (archetype) tình mẹ là giá trị biểu tượng hiện diện trong tất cả các nền văn hóa khác nhau. Phật giáo có Quan Thế Âm, Công giáo có Đức Mẹ, và trong văn hóa Việt chúng ta Mẹ Âu Cơ, Mẹ Chúa Liễu và những vị Mẹ khác, sẵn sàng đổ xuống những yêu thương đùm bọc che chở. Còn những người mẹ bình thường lam lũ khác, những người mẹ lặn lội thân cò quãng vắng, tần tảo, những người mẹ gánh gồng cưu mang cuốc, thuổng, những người mẹ hạt muối mẹ cắn, hạt đường mẹ nhịn; tuy vậy những giá trị cao đẹp dành cho người mẹ chỉ dừng lại vạch kẻ biểu tượng, bởi người ta không thể tìm ra con dao nào khả dĩ giải phẫu trọn vẹn tình cảm bao la vĩ đại của trái tim người mẹ.    

Thời loạn cũng như thời bình, trái tim người mẹ có nhiệm vụ bảo bọc yêu thương 24/7/365 đối với những đứa con. Hai mươi bốn giờ mỗi ngày. Bảy ngày mỗi tuần. Ba trăm sáu mươi lăm ngày một năm. Điều gì làm được cho các con mẹ nhất định sẽ làm. Mẹ sẽ cầu nguyện. Mẹ sẽ thực hiện những việc lành để tích đức cho con cái. Mẹ đi chùa. Mẹ làm phúc. Mẹ phóng sanh. Mẹ bố thí cho người gặp cảnh khó khăn. Cứ thế, mẹ yêu thương các con, có lúc mẹ còn nguyện thà mình tổn thọ để con được bình an khỏe mạnh, con an toàn là mẹ mãn nguyện.

Thế giới gần đây chứng kiến cảnh đau lòng khi Putin xua quân xâm chiếm Ukraine. Vâng. Hồi ức đau đớn vết thương chiến tranh những người mẹ mất con lại bị khơi dậy. Vâng. Những người mẹ chứng kiến cảnh con mình phải lên đường, phải giáp mặt với binh đao lửa đạn, phải đối đầu với cái chết, đặc biệt khi cuộc chiến con mình bị đẩy vào là một cuộc chiến phi nghĩa, trái đạo lý.

Không luận nỗi đau những người mẹ mất con tại Ukraine. Họ chẳng làm gì nên tội. Đất nước hiền hòa của họ bị xâm lấn. Bom đạn và xe tăng giày xéo lên lãnh thổ chỉ vì Ukraine muốn xích gần hơn EU và NATO – Một lý do rất chính đáng. Xưa nay luôn thế, sau World War II, Châu Âu và Liên Xô (sau này chỉ còn Nga) tồn tại trong bối cảnh nước sông không phạm nước giếng, có chiến tranh lạnh nhưng hòa bình được duy trì. Khi Putin nhìn thấy các nước Đông Âu từng thuộc khối Liên Xô cũ lần lượt tiến gần Tây Âu hơn, ông khó chịu, rồi sợ hãi, cuối cùng là nổi điên và sẵn sàng lao vào những chiến dịch tàn phá nguy hiểm với suy nghĩ loạn tưởng một ngày Liên Xô cũ sẽ được khôi phục. Hiển nhiên việc làm của Putin đã đẩy bao người mẹ Ukraine vào cảnh đau đớn khi phải mất con (mất con khi chúng còn nhỏ cũng như mất con khi đã lớn).

Còn những người mẹ Nga. Ôi. Họ nào làm điều gì sai. Hơn tất cả, trong thâm tâm họ luôn tồn tại khát khao hòa bình bởi hòa bình là giá trị thiết thực đối nghịch với chiến tranh vốn là hiện thân của nguy hiểm chết chóc, những đe dọa trực tiếp đến sự an toàn của con họ, là thương tật vĩnh viễn, là chết mất xác, hoặc những túi ni-lon chứa đựng thi thể, thậm chí chỉ là một phần thi thể còn sót lại.

Putin đẩy những đứa con của dân tộc Nga, của những người đàn bà Nga vào chỗ chết. Tại sao? Chẳng lẽ ông ta lo sợ Ukraine gia nhập NATO tấn công Kremlin ư? Đó là một suy nghĩ hoàn toàn loạn tưởng. Không thể có chuyện đó. Ukraine tham gia NATO chỉ vì Putin luôn tìm cách tấn công những thể chế dân chủ non trẻ tại Đông Âu với thông điệp dằn mặt chớ dại dột đạp lên những vạch kẻ do Putin vẽ ra. Ukraine tham gia NATO để không bị Nga dòm ngó. Năm 2014 Crimea của Ukraine đã bị Putin chiếm. Belarus chỉ vì muốn yên thân đành cam chịu thân phận chư hầu cho Kremlin. Ngược lại Kyiv không muốn luồn cúi như thế. Dây vào với Putin có khác nào dây vào bọ cạp và rắn hổ. Vì vậy Ukraine tỏ ra khôn ngoan hơn, tiếc thay Putin không thể chấp nhận chuyện đó. Điều Putin rất sợ hãi là dân Nga sẽ thức tỉnh khi nhìn thấy Ukraine càng ngày càng hưng thịnh sau khi kết thân với Tây Âu.

Lấy đủ mọi cớ, Putin tấn công Ukraine với hàng núi những chiêu bài ma giáo hòng thuyết phục những người mẹ Nga (rứt ruột sinh con để rồi sau đó bị Putin sử dụng như một phương tiện kìm kẹp các nước nhỏ trong vùng) rằng Ukraine là mối họa cho Nga, rằng Ukraine cần phải được trừng trị, rằng Ukraine có vũ khí hạt nhân, rằng Ukraine cấu kết với Tây Phương với tham vọng trở thành một thế lực nguy hiểm, rằng Ukraine đã phản bội những thề thốt hữu nghị keo sơn vàng đá với Nga trước đây…

Để rồi những đứa con của Nga đã lên đường. Đông lắm. Nhiều lắm. Hàng 40 dặm (60 cây số) những thiết bị quân sự hạng nặng tiến về Kyiv. Những đứa con của Nga sẽ tấn công Ukraine, giết người vô tội, buộc những đứa con cảm tử của Ukraine đứng lên bảo vệ từng tấc đất lãnh thổ. Thế là súng đạn vô tình. Thế là bom rơi, pháo nổ. Rồi máu đổ. Trường học và bệnh viện bị nã pháo. Rồi hơi thở sau cùng trút ra khi bầu trời bên trên không phải là bầu trời Nga, không phải đất Nga. Mẹ ơi. Con không thể về gặp mẹ, không được chăm sóc mẹ, không được nhìn thấy mẹ nữa rồi.

Vâng. Chỉ đến khi những người mẹ Nga nhận được tấm bằng Tổ Quốc Ghi Công – Ôi – Những bà mẹ Nga nào có muốn con mình tham chiến trên mảnh đất Ukraine. Họ bị lừa. Nhiều người bị tẩy não, bị lung lạc, nên hiểu lầm. Họ là những bà mẹ Nga chân chất hiền lành. Khi hiểu chuyện thì con trai họ đã chết. Giữa lúc đó vị lãnh tụ đáng kính Putin của họ vẫn điên cuồng trong các mục tiêu leo thang chiến tranh với ảo vọng sẽ bẻ gãy đôi sừng thép lòng yêu nước của toàn dân Ukraine.          

Hôm 6/3/2022 hãng tin Reuters cho chạy một bài báo có tên Ukraine’s president tells Russians to protest before it’s too late. Vâng. Có bao giờ trong lịch sử một vị nguyên thủ muốn trò chuyện trực tiếp với công dân của nước kẻ thù? Nhưng rõ ràng lần này Tổng thống Ukraine Volodymyr Zelenskiy có thừa lý do để  trò chuyện trực tiếp với người Nga, với những bà mẹ Nga, ông kêu gọi họ xuống đường, ngăn cản cuộc chiến phi lý này, đừng để bàn tay của Putin càng lúc càng nhuốm thêm máu đỏ của nhiều người dân vô tội.

Và hiển nhiên, cao hơn tất cả trong trái tim những người mẹ Nga là sự an toàn của con họ, những người lính – cầm súng đâu phải để xả đạn vào người dân lương thiện, họ chỉ muốn con họ tham gia nghĩa vụ quân sự để bảo vệ tổ quốc. Từ khi Liên Xô vỡ ra hàng trăm mảnh, có khi nào Nga bị xâm lăng (?) hay chỉ có Nga đem quân xâm lăng những nước nhỏ yếu khác trong vùng. Những bà mẹ Nga không thể ngờ sẽ có lúc con cái họ sẽ vấp phải một lực cản xuất phát từ lòng yêu nước mãnh liệt (như đang thấy) của người dân Ukraine.

Vâng. Tổng thống Volodymyr Zelenskiy đã hành xử như Vua Solomon khi mạnh dạn nhắc nhở thế giới trái tim những người mẹ Nga (mẹ ruột của những người lính Nga) là đau đớn nhất khi con trai của họ hy sinh vô lý. Còn Putin – Kẻ độc tài ấy – Hiện thân của người đàn bà đè chết con nhưng vẫn không cam lòng, vì ganh tị, vì ích kỷ nên thị đánh tráo đứa trẻ và tranh giành đến cùng, thậm chí việc chặt đôi đứa trẻ là điều thị muốn (vì đứa trẻ đâu phải là con đẻ của thị).

Nếu Tổng thống Volodymyr Zelenskiy đối xử với binh sĩ Ukraine như một người mẹ và Putin đối xử với binh lính Nga như một người mẹ, vận vào câu chuyện trong Sách Các Vua I, bạn sẽ nhận ra ai là người mẹ ruột. Volodymyr Zelenskiy từ chối lời mời của Mỹ tị nạn để ở lại với những người con của Ukraine chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. Còn Putin? An toàn trong hầm trú ẩn kiên cố, tai điếc, mắt mù, không ngó ngàng gì đến sự an toàn của những người lính Nga vốn trong mắt ông ta chỉ là những công cụ thực hiện những âm mưu đen tối.

Và ai là người có trái tim người mẹ – Trái tim mang nặng đẻ đau, trái tim cưu mang chia sẻ, giữa hai hình ảnh vị nguyên thủ Putin và Zelensky, chắc bạn đọc đã nhận ra. Và trái tim những người mẹ Nga, hy vọng họ sẽ sớm nhận ra chân dung thực của Putin và có những tiếng nói mạnh mẽ hơn ngăn cản hành vi cuồng bạo của ông ta (trước khi quá muộn).

Nguyễn Thơ Sinh

Cộng đồng

Bình luận

Người dùngĐang kiểm tra phiên đăng nhập…

Cuộn đến đây để tải thảo luận.