(Tiếp theo Thời Báo Thứ Năm 2825, ngày 25/02/2021)

Đã bao nhiêu lần cãi nhau Mai đều mang áp lực ly dị để đè bẹp chồng và lần nào thì nàng cũng thắng nhưng cái chiến thắng không trong vinh quang mà là vá víu tạm thời như bộ quần áo cũ giựt dưới gấu vá trên vai, chằng bửa che được chỗ này nhưng lại hở chỗ kia. Mai che đậy chỉ vì mang nhiều mặc cảm thua thiệt, chỉ vì cái tôi xinh đẹp trong nàng quá lớn. Đúng như lời Sơn nói, có là triệu phú cũng không thỏa mãn tham vọng của nàng nhưng mấy ai đang ngồi oai vệ trên lưng voi lại can đảm tuột xuống lưng chó?

Mai lỡ mang cái vỏ sang trọng giàu có, ăn xài phung phí thì không thể so đo tính toán từng đồng khi tiêu tiền nhất là trong xã hội trọng vật chất hơn tư cách con người. Kẻ giàu có tiếng nói vẫn mạnh, kẻ có tiền vẫn hét ra lửa và chức tước, địa vị tuy chỉ là mảnh giấy treo lủng lẳng ở văn phòng, ở giữa nhà nhưng lại là bằng chứng của giai cấp trí thức. Sơn không giàu, địa vị lại không cao dù rằng mang tiếng kỹ sư. Kỹ sư cũng có năm bẩy hạng, cũng có người lương nhiều lương ít, cũng có người tài hèn sức mọn. Kỹ sư bên Mỹ nhiều như ruồi không khác gì ở Việt Nam với cái tú tài hai, vào đại học người ta còn kỳ thị phân biệt ngành, nghề huống gì kỹ sư lương bắt đầu chưa quá ba chục ngàn, hai vợ chồng đi làm căn bản cũng chỉ có căn nhà để ở. Kỹ sư nhan nhản ở khắp mọi nơi, mọi chỗ cho nên hơn nhau chỉ có cái mã bên ngoài, vợ đẹp con khôn. Sơn có vợ đẹp, con khôn nhưng cái mã không có, tài bặt thiệp, xã giao cũng không, đã vậy còn xấu tướng, lười chưng diện, tóm lại Sơn chẳng là gì trong xã hội này.
Mai biết mình khó có thể thoát ra ngoài những bon chen thường tình con người. Bạn có cái này Mai phải có cái khác đẹp, tân tiến hơn. Bạn có giàn máy Karaoke gần chục ngàn Mai phải có thứ thượng thặng giá cả bao nhiêu không cần biết. Sự ăn xài của Mai, Sơn cho là đua đòi thái quá nhưng Sơn có cái lý của Sơn thì Mai cũng có cái lý của nàng. Với Sơn hạnh phúc vợ chồng là trọng nhưng với nàng hạnh phúc là cuộc sống vật chất đầy đủ, là tiền bạc, của cải, sự giàu có sang trọng. Mai biết chỉ có tiền mới có thể nâng cao giá trị nàng vì nguyên thủy Mai chẳng là gì cả, ngay việc học, mang tiếng sinh viên nhưng cũng có loại sinh viên học không bao giờ ra trường. Có người ra trường nhưng vì học quá tệ cũng khó xin được việc ngon. Mai biết mình bất tài vì thế càng mua sắm, trang hoàng nhà cửa lộng lẫy để che dấu sự thua kém. Càng thua kém Mai càng phô trương cái hào nhoáng bên ngoài, càng phải dựa vào Sơn, vào sức khỏe và sự cần cù của chồng để làm công cụ, làm con ngựa kéo xe, kéo chiếc kiệu mạ vàng mà người trong kiệu không xứng đáng để được ngưỡng mộ.

– Em muốn anh đưa đi đâu bây giờ?

Sơn biết có cãi nhau đến chiều đi chăng nữa cũng chẳng cưỡng lại được ý vợ nên lại nín nhịn như mọi lần. Đánh răng xong Sơn làm mặt tỉnh hỏi như chưa có chuyện gì xảy ra dù lòng đã ngán ngẫm.

– Chở em và con xuống quán Xuân Xưa ăn sáng.

– Thiên hạ bảo ở đó nấu ăn tệ nhất.

– Thức ăn tệ nhưng khung cảnh lịch sự, sang trọng. Thực khách toàn là loại trí thức giàu có tụ tập, nội nhìn họ cũng đủ no cần gì ăn.

– Như vậy em rủ anh đến để nhìn họ chứ đâu phải để ăn? Mai ạ! Anh không tài nào hiểu nổi em.

Sơn lắc đầu chán nản.

– Người ta bảo gần mực thì đen.

Xưa nay anh chỉ giao thiệp với giới tay làm hàm nhai và bần cố nông ngay đến áo quần cũng chẳng lành lặn chứ đừng nói gì theo mùa, theo thời trang.

– Anh tưởng chính những cái bóp chắt tằn tiện đó đã thể hiện tình yêu thương của anh đối với vợ con thì lại bị cho là quê mùa đần độn. Chúng mình là vợ chồng nhưng hoàn toàn không hiểu nhau một tí nào.

– Đã vậy thì ở nhà ngủ cho no mắt em chẳng cần anh đi nữa. Cũng cóc cần anh ăn diện để xem ai xấu ai đẹp cho biết. Em bảo thật, chúng mình chẳng ở với nhau bền đâu. Anh chờ mà xem…!

Mai không chờ đợi nhưng thời gian cứ lừng lững qua mau. Nhìn bé Duyên mỗi lúc mỗi lớn Mai lại càng thấy tuổi xuân mình qua nhanh trong tiếc nuối. Nàng tự ví mình là con phượng hoàng bị nhốt trong chiếc lồng tre mà thằng bé Sơn nuôi chim vụng về, ngày ngày chỉ biết bắt cào cào châu chấu nên quên hẳn chiếc gương mới là vật cần thiết cho con phượng hoàng xinh đẹp kia ngắm nghía, đỏm dáng. Thằng bé cũng quên con chim phượng cần tiếng hót của đồng loại, cần được thoát ra ngoài xòe cánh bay giữa lưng chừng trời khoe màu sắc sặc sỡ từ bộ lông óng ả hơn là no ấm trong xó xỉnh nghèo nàn bẩn thỉu.

Gần năm nay Mai tìm được việc làm lương khá cao và dĩ nhiên trong sở không thiếu gì người đeo đuổi tán tỉnh nàng. Gái một con ngó mòn con mắt, thêm vào đó Mai lại luôn chú ý về thời trang nên nhan sắc nàng càng mặn mà quyến rũ thì trái lại Sơn càng lộ cái thô thiển kém cỏi của mình ra. Đi bên vợ khác nào chim cú bên cạnh chim phượng. Đã có người xầm xì, kẻ khen Sơn tốt phước, người bảo Mai bất hạnh. Xưa kia Mai còn thích rủ chồng cuối tuần đi ăn uống sắm sửa, bây giờ lại thích lang thang một mình hoặc chở con vòng vòng như kẻ nhàn du. Đôi lúc Mai có cảm tưởng mình là gái chưa chồng vì mọi đứa bạn chung quanh chẳng ai được chồng nuông chiều thả lỏng như thế, đi làm về là con cái cơm nước, là dọn dẹp trong ngoài, còn Mai đến chiếc khăn phủ giường cũng không muốn trải. Từ khi đi làm Mai không còn tha thiết sắm sửa thêm đồ đạc trong nhà. Có làm ra tiền mới thấy xót xa khi tiêu xài và có khó khăn kiếm tiền Mai mới thấy rằng con người ta muốn giàu không phải dễ. Từ nhận thức đó Mai cả quyết rằng muốn thay đổi sự ù lì cam phận của Sơn chỉ còn có mỗi cách thay đổi chồng. Mai muốn có một cuộc sống huy hoàng thì phải cởi bỏ cái hiện tại xám ngắt đang vây phủ chung quanh. Mai muốn giàu không phải từ tài năng thì phải vất bỏ những ràng buộc, liên hệ gia đình lấy chồng khác thì mới đạt được ý nguyện.
Giàu… Giàu… Đồng tiền đã dính chặt trong con mắt nàng như điểm trắng mọc ở con ngươi. Dụi rửa, chà xát cố lấy ra chỉ làm nhức nhối xốn xang thêm mà không lấy khỏi có khác nào chấp nhận tì vết đó suốt đời? Đâu đâu Mai cũng chỉ nhìn thấy sức thu hút mãnh liệt của đồng tiền. Tiền làm tim gan nàng sôi sục, làm lòng dạ rối bời và cũng vì đồng tiền mà nó xúi giục Mai phải bỏ chồng cấp thời. Mai không thể chịu nổi cuộc sống quá phẳng lặng, êm ả đến nỗi cho nàng ấn tượng Sơn là nhánh sông nhỏ với màu nước đục lờ đờ an phận mà Mai là chiếc thuyền hoa đẹp rực rỡ bị bão táp xô đẩy trôi giạt kẹt vào tận cùng ngõ ngách đang tìm cách thoát đi, buồm lụa là đã sẵn sàng giương cao chỉ chờ cơn gió lớn trờ tới là lướt nhanh ra ngoài sông cả. Bảo Mai sống không có nề nếp lễ giáo là sai, mà bảo Mai sống buông thả phóng túng cũng hoàn toàn không đúng. Sống giữa xã hội Mỹ, nàng chỉ thấy rằng những gì trói buộc mà mình không thích thì phải cởi bỏ. Xưa kia Mai lầm lẫn khi lấy Sơn vì tin rằng sẽ có cuộc sống vật chất đầy đủ nhưng Sơn đã không đáp ứng đúng nghĩa, hoặc nói cho đúng Sơn vô cùng kém cỏi thì không còn lý do gì để níu kéo nàng.

Lại nữa, Mai còn biện luận cho mình là đã biết bao nhiêu người mang kinh nghiệm ra khoe rằng không còn gì sung sướng bằng lấy được người mình yêu và lại cũng có người cho rằng thà lấy người yêu mình hơn là mình yêu họ. Cả hai trường hợp đều sai đối với gia đình Mai vì bảo lấy người mình yêu thì Sơn đâu có sung sướng gì và chính Mai cũng đâu có hạnh phúc khi lấy người rất thương yêu mình. Tình yêu phải đi song phương và khi hai tâm hồn hòa hợp mới có thể vì thương mà sửa đổi, vì thương mà sợ làm nhau buồn. Khi yêu người ta cũng có thể từ bỏ hết mọi thứ để chỉ làm theo ý người mình yêu. Biết Sơn cũng cố gắng và ra sức làm việc nhưng chàng không đủ khả năng trong khi Mai không có sự thương yêu và cũng không muốn ngồi đó vắt mãi một miếng chanh khô còi mà ném đi thì lòng phân vân không nỡ. Giữa lương tâm con người và sự thôi thúc vật chất vẫn còn giằng bửa, đó cũng là lý do trì hoãn cho tới ngày hôm nay nhưng bây giờ… Bây giờ dù không muốn cũng phải muốn vì đời người con gái như đóa hoa nhưng có hoa nào nở mà không tàn?

Từ hôm báo tin cho gia đình biết và chờ luật sư lo thủ tục ly dị Mai luôn tránh mặt mọi người nhưng năm thì mười họa cũng bị đột kích một lần. Cúc đến tận nhà và đợi Mai ở cửa.

– Định rủ Mai xuống nhà chị Hiến ăn cháo vịt.

Nhìn vẻ mặt ngơ ngáo của Cúc, Mai hoài nghi ngay. Mấy thuở Cúc đến nhà nàng vào giờ này.

– Ủa, chưa đón bé Duyên à!

– Em bận chút công việc nên vội về nhà lấy giấy tờ. Lát em ghé đón cháu rồi ăn luôn trên nhà mẹ.

– Hay mình đến chị Hiến ăn cho vui và bảo đảm em sẽ học hỏi được nhiều điều hay.

– Chị Hiến vợ của ông luật sư cù lần cả năm không được một vụ cãi ấy hả?

– Chồng người ta cù lần chứ vợ có cù lần đâu. Chính chị cũng không ngờ chỉ hơn mười mấy năm sống trên đất Mỹ mà chị Hiến lại có lối nhìn hay và lạ như vậy, có nghĩa là không cần ly dị mà người trong cuộc vẫn thấy cuộc đời vui tươi hạnh phúc.

Thì ra họ đều có mục đích cả nhưng mọi thứ lúc này đối với Mai đều thừa thãi vì nếu một khi lòng chưa quyết nàng chẳng ngu dại gì bung tin để cho mọi người nguyền rủa lên án.

– Chị hoặc ai đi chăng nữa có nói cũng chỉ tốn thời giờ vô ích thôi.

Cúc khẽ thoáng liếc vào cách phục sức khiêu gợi của Mai, vào mái tóc theo sát thời trang và lối trang điểm tỉ mỉ kỹ lưỡng hỏi trong đắn đo:

– Hay là em đã có bồ?

Mai nhún vai ra vẻ bất cần. Ai lại chẳng cho rằng người đàn bà khi đặt vấn đề ly dị đều có nguyên nhân mà không nguyên nhân nào thúc đẩy mạnh mẽ, quyết liệt bằng tình yêu. Chỉ có yêu người đàn bà mới can đảm vượt thoát mọi trở ngại gia đình, bước lên trên dư luận và coi thường luôn cả trách nhiệm làm mẹ. Chị Cúc và tất cả mọi người đã lầm về nàng vì bây giờ còn quá sớm nhưng chắc chắn sẽ đúng về sau. Mai không còn nhỏ dại bồng bột vì cái giá phỏng đoán về Sơn đã phải trả trong suốt mười năm dài thì không có lý gì vấp ngã lần thứ nhì. Muốn lấy chồng sang giàu có địa vị Mai phải có thế đứng vững chắc. Công danh nàng tạm thời không đến nỗi nào, nhan sắc dư thừa nhưng bằng đó chưa đủ mà phải cần độc thân. Độc thân là chiếc mồi ngon móc trong lưỡi câu lớn nhử loại cá mập kinh hồn. Muốn lấy chồng giàu, ít ra Mai phải độc thân…

Ý tưởng độc thân được lập đi lập lại mỗi ngày, nung nấu trong óc Mai như một thứ cao hổ cốt đã đặc sánh chỉ còn chờ tắt lửa để đổ vào khuôn.

– Mai à! Đàn ông người nào cũng như người nào thôi. Chỉ đẹp, chỉ tốt lành khi còn đang tán tỉnh chinh phục nhưng khi đạt được mục đích, khi được gọi là chồng, họ không ngồi trên đầu trên cổ mình cũng dở những thói nhỏ mọn ích kỷ ra. Muốn biết tốt hay xấu cứ nhìn vào cách cư xử của họ đối với gia đình, cha mẹ, anh em, vợ con là biết liền.

Không biết Cúc có ám chỉ gì khi nói ra điều đó vì có khác nào Mai đối với Sơn cũng chẳng ra gì?

– Trên đời này chẳng ai hài lòng với những gì mình đang có, cứ thả mồi bắt bóng rốt cuộc mất hết.

– Chị Cúc, em ly dị Sơn không phải để thả mồi bắt bóng dù Sơn chỉ là chùm mồi bằng cao su xanh đỏ không thể ăn được. Em cũng chẳng kiếm tìm cái bóng hạnh phúc vì hạnh phúc đối với em là say đắm nhan sắc mình đang có. Ly dị Sơn cũng không phải để em kiếm tìm một người chồng lý tưởng tuyệt vời, một cái gì đẹp đẽ xinh tốt hơn mà ly dị chỉ vì em không muốn sống mãi trong che đậy giả dối. Em đã quá mệt mỏi vì những xào xáo sôi động trong gia đình, xin chị để cho em yên.

Vừa nói Mai vừa đưa tay khóa trái cửa trước khi ra ngoài thế mà Cúc vẫn còn lằn nhằn đi theo:

– Hạnh phúc của em là nhìn ngắm sắc đẹp mình. Đúng. Chị đồng ý như thế nhưng chỉ có cái sắc đẹp trong tâm hồn mình mới trường cửu.

– Em không nghe nữa, không nghe nữa…

Mai leo hẳn vào xe đóng mạnh cửa rồi rồ máy phóng vút đi để mặc Cúc đứng ngơ ngẩn nhìn theo…

Từ hôm đó đến nay đã gần hai tuần Cúc không làm phiền đến nàng nhưng Mai có cảm tưởng cả gia đình đang bủa vây hoặc giăng cái bẫy với mục đích phải bắt cho được con mồi Mai và những lỗi lầm trói gô lại xử tội. Mai không sợ áp lực từ Sơn hoặc từ phía gia đình thế mà không ngờ bé Duyên bắt đầu kiếm chuyện. Thoạt tiên chỉ là những vòi vĩnh bất ngờ…

– Mẹ, cuối tuần rủ bố đi Disney World mẹ nhé!

– Bố làm việc mệt nên cần được yên tịnh nghỉ ngơi.

– Mẹ bớt sắm sửa thì bố đâu phải làm cả ngày chủ nhật.

– Ai dậy con những câu như thế hả Duyên?

Mai nhìn con đăm đăm. Thường ngày nó không tỏ ý săn sóc bố Sơn một cách quá đáng như vậy. Chắc chắn phải có người xúi bẩy, đâm thọc vào chuyện gia đình nàng.

– Bố làm lương tháng được bao nhiêu vậy mẹ?

Xưa nay Mai luôn trả lời tất cả những thắc mắc của con dù là những chuyện rất tầm thường hoặc vớ vẩn. Nàng quan niệm tập cho con sự bạo dạn phát biểu ý kiến là tập cho nó phát triển trí khôn. Trẻ con càng hỏi nhiều và khi được đáp ứng nó càng thông minh chừng nấy. Nàng cũng quan niệm bỏ thời giờ ngồi tỉ tê chuyện vãn với con là cho con có ý niệm cũng được coi và tôn trọng như người lớn thì khi ra ngoài sẽ không rụt rè nhút nhát, sẽ không sợ bị ai bắt nạt và nhất là dám bộc lộ những cảm nghĩ trung thực của mình. Duyên học hỏi ở nàng khá nhiều nhưng phần cốt yếu vẫn là từ bà ngoại nên lần này Mai có cảm tưởng rất có thể mẹ nàng đã nhồi nhét vào đầu con bé một chất độc hại để chống đối lại nàng. Mai nhăn mặt:

– Con còn bé hỏi chuyện tiền bạc làm gì vậy?

– Tại con thấy tội nghiệp bố quá! Hồi xưa bố cực khổ để lo cho mẹ đi học, bây giờ mẹ đã có việc làm cả năm rồi mà bố vẫn khổ.

– Bố khổ là tự bố muốn khổ, vì không có tài tháo vát như người ta, vì bố chỉ thích ù lì chấp nhận không muốn vươn lên. Đâu ai bắt bố phải cực, đâu ai bắt bố phải đi làm.

– Nhưng không làm lấy đâu trả tiền nhà?

Lại giọng điệu của mẹ nàng và của Sơn khiến Mai nổi điên:

– Còn sống còn thở còn ăn là còn phải làm, không làm thì chặt cụt tay cụt chân đi ăn mày cho khỏi nhục.
Mai cắt ngang câu chuyện bằng cách gắt lên nhưng chỉ được một lát Duyên lại xà xuống bên cạnh.

– Mẹ, con muốn có em bé.
Trời hỡi! Xưa nay nó chưa hề nói điều ấy với nàng.

– Một thằng con trai giống y hệt bố. Con sẽ dạy nó bắn súng pàng pàng, dạy nó phi ngựa…

– Dạy là chuyện dễ nhưng ai thay tã, tắm rửa, ai bế, ai cho nó ăn…?

– Đã có bố.

Bố…! Bố…! Bố…! Mai muốn gầm lên “sắp ly dị rồi còn xúi bẩy con cái đòi nhăng cuội vớ vẩn” nhưng nàng đã dằn xuống được.

– Mẹ, con sẽ làm bò cho thằng em bé cỡi. Con sẽ đẩy xe đưa thằng em bé đi vòng ngoài sân mỗi chiều. Mẹ nhé!

– Ừ, muốn sao được vậy nhưng để từ từ đã.

Mai trả lời với cõi lòng nguội lạnh nhưng đầu óc bực tức vô cùng vì không hiểu Sơn còn muốn dở trò gì ra để níu kéo cuộc sống tạm bợ vá víu này.

– Con sẽ khoe bà ngoại là mẹ bằng lòng có em bé rồi.

Mai giật mình. Bằng đó đủ để Mai có ý nghĩ mẹ nàng cũng nhúng tay vào việc này?

– Sao phải khoe ngoại?

– Tại ngoại cũng muốn có thằng em bé nữa. Ngoại bảo bố Sơn hiền lành còn mẹ thì đẹp nên con cái vừa hiền vừa đẹp.

– Ngoại còn bảo gì nữa không? Mai nhìn con hỏi dò.

– Ngoại bảo mẹ hay bắt nạt bố.

Tại sao mẹ nàng lại nói kỳ cục như vậy chứ! Gieo vào óc con trẻ chuyện người lớn trong khi nó chưa đủ trí khôn phân biệt phải trái, chưa đủ suy nghĩ thế nào là đúng hay sai, chỉ biết dựa theo người lớn để xét đoán mà người lớn lại chính là bà ngoại đáng yêu đáng kính của nó.

– Từ mai ngoại nói gì con không được nghe nữa.

Bé Duyên nhìn sững nàng. Đã đến lúc Mai bộc lộ cái độc đoán ích kỷ của người mẹ nhưng ai hiểu cho rằng có người mẹ nào lại chẳng sợ mất lòng tin tưởng và tình thương yêu của con mình?

– Bà ngoại nói đúng mà! Con thấy mẹ bắt nạt, chửi bới bố. Mẹ, có phải mẹ không thương bố phải không?

Không thương là lẽ dĩ nhiên nhưng làm sao Mai can đảm nói với Duyên điều ấy?

– Nếu không thương bố thì mẹ cũng đâu có thương con.

“Duyên ơi”, Mai muốn hét lên vì sự hiểu lầm của con mình, mẹ không thương con thì thương ai nữa chứ! Cuộc đời mẹ chỉ có mỗi mình con…

Mai ôm con trong lòng mà nước mắt cứ tràn ứa ra. Chẳng ai hiểu được nàng ngay cả mẹ, người đã cưu mang nuôi nấng Mai từ tấm bé. Chẳng ai hiểu được cuộc sống gia đình nàng bên trong có những cay đắng gì mà cứ xét đoán ở bên ngoài, qua sự cần cù làm lụng và chịu đựng lẫn chung thủy của Sơn. Con người cù lần như chồng nàng có ma nào thèm để ý chọc ghẹo tán tỉnh để biết rằng chung thủy hay không? Cũng chẳng có thời giờ để đi o đào, bao gái mà bảo rằng đi làm về là dâng hết tiền cho vợ. Sơn không ăn diện may mặc là vì bản tính chứ kẻ nghèo mà đã thích diện thì sẵn sàng nhịn ăn. Một tên đàn ông cả ngày cạy miệng không hé nửa lời, ra đường thô kệch tầm thường không hấp dẫn được vợ mình thì làm sao hấp dẫn được phái nữ? Còn cần cù thì ai chả làm được vì kẻ thất học hay ngu đần vẫn có thể kiếm tiền bằng sức lực của mình. Ở Việt Nam nếu dùng sức thì Sơn chẳng hơn gì bọn cu li khuân vác. Qua Mỹ mức sống và trình độ học vấn cao hơn nên thứ hạng của Sơn cũng chẳng hơn mấy người làm công. Mai không muốn chồng mình tầm thường như thế. Tiền bạc, địa vị của Sơn quá thấp thì trèo đèo vợ đẹp làm gì và như vậy lấy Sơn có phải là Mai đã lầm lẫn? Tại sao lại bắt nhốt con chim phượng sống mãi với loài cú tanh hôi? Tại sao mẹ nàng lại muốn ràng buộc hôn nhân bằng phong kiến cổ xưa cưới hỏi rồi là phải sống với nhau suốt đời? Vợ chồng không tạo được hạnh phúc thì sống với nhau làm gì?

– Mẹ, mẹ có thương Duyên không vậy mẹ?

Con bé ngước đôi mắt đen lay láy nhìn lên chờ đợi câu trả lời. Mai ôm chặt lấy con, tim cơ hồ nhói đau vì lời lo sợ non dại của nó.

– Lúc nào mẹ cũng thương con hết, mãi mãi và cho đến hết đời.

– Con cũng thương bố, mãi mãi và cho đến hết đời.

Con bé lại lôi bố nó vào trong cái tình cảm bé nhỏ gia đình như sợ mẹ bỏ quên và rồi hôm qua lẫn hôm nay nó vẫn tiếp tục hỏi những câu nhưng không còn ngô nghê khờ khạo mà như mũi dao xoáy thẳng vào tim nàng cố ý cho bật máu.

– Mẹ, tại sao mẹ đòi ly dị bố vậy?

Câu hỏi đi kèm theo tiếng dập mạnh cửa vang dội trong tiềm thức làm tim Mai lại nện thình thịch. Tại sao? Tại sao? Làm thế nào trả lời với con, với mọi người để họ đừng nguyền rủa khinh bỉ nàng? Đôi mắt hỏi cung của Duyên như bắt buộc nàng phải làm tờ thú tội. Tại sao? Tại vì mẹ thích giàu mà bố không cung ứng nổi. Tại vì mẹ đẹp quá mà bố thô kệch xấu xí. Tại vì mẹ thích phỉnh nịnh, tán tụng mà bố không giỏi mồm mép như người ta. Tại vì bố có tình thương bưng kín như khối vàng ròng nặng nề trong khi mẹ lại muốn biến chúng thành những món đồ trang sức để làm tăng giá trị sắc đẹp cho mình. Tại vì… Tại vì… Còn cả trăm thứ tại vì từ ở bố nhưng con cũng cần biết luôn những cái tại vì từ trong tính xấu của mẹ. Tại vì mẹ không bằng lòng với những gì mẹ đang có nhưng không bằng lòng đâu có nghĩa là lỗi lầm? Không bằng lòng cũng đâu thể gọi là kẻ phản bội? Thượng đế cho mỗi người một tánh một nết mà những người đàn bà tự nhận mình đẹp sắc có mấy ai đẹp nết? Cũng ít có loại hoa nào vừa đẹp lại vừa có hương thơm. Hoa nhài, hoa giùng giằng thơm nực mũi nhưng chỉ thấy mọc ở bờ ở bụi hoặc làm hàng rào và dù nụ của nó được dùng để ướp trà nhưng những gia đình có con gái ít ai dám trồng sợ mùi thơm sẽ tạo cho con mình những lãng mạn đa tình. Hoa sứ, hoa đại cũng bị liệt vào mùi hương của quỷ nên chỉ thấy trồng nhiều ở các nghĩa địa hoặc trong nhà có người mắc bệnh phong cùi. Người đẹp đâu khác gì hoa vì đẹp đã là một cái tội mà tội lẳng lơ được dẫn đầu. Cũng một nụ cười nhưng nụ cười của người đàn bà xấu dễ tạo thiện cảm, lòng thương xót và dễ được hiểu là nụ cười thua thiệt an phận trong khi nụ cười của nguời đẹp bị cho là quyến rũ chèo kéo chồng họ, còn có cười với riêng họ cũng bị cho là khinh miệt ngạo mạn. Nụ cười vô thưởng vô phạt mà đã bị chụp cho trăm thứ tội thì tội bỏ chồng nào ai tha?

(Còn tiếp)

Cộng đồng

Bình luận

Người dùngĐang kiểm tra phiên đăng nhập…

Cuộn đến đây để tải thảo luận.